Trong cái nắng đầu hạ vàng óng, bầu trời xanh ngắt của những ngày tháng Tư lịch sử, thủ đô Hà Nội khoác lên mình tấm áo rực rỡ của cờ hoa, biểu ngữ chào mừng kỷ niệm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Giữa không gian thiêng liêng của Quảng trường Ba Đình rực nắng, dòng người đổ về Lăng viếng Chủ tịch Hồ Chí Minh mỗi lúc một đông thêm, kết thành một vòng hoa lớn của lòng biết ơn và sự ngưỡng vọng vô biên dành cho vị cha già của dân tộc.
Ngay từ khi sương sớm còn đọng trên những hàng tre xanh ngắt quanh Lăng Bác, chúng tôi đã bắt gặp những bước chân hối hả nhưng đầy sự thành kính của đồng bào từ khắp mọi miền của Tổ quốc về Lăng viếng Người. Tiếng bước chân, tiếng thì thầm nhắc nhở nhau giữ trật tự tạo nên một không gian trang nghiêm lạ thường.
Giữa dòng người ấy, cô Nguyễn Thị Liên một người con của thành phố hoa phượng đỏ Hải Phòng, nổi bật với gương mặt rạng rỡ dù đã trải qua một hành trình sớm. Cô chia sẻ rằng mình đã thức dậy từ 3 giờ sáng và xuất phát đúng 4 giờ để kịp có mặt tại Thủ đô chứng kiến Lễ Thượng cờ thiêng liêng: “Dù Hải Phòng không quá xa Hà Nội, nhưng với tôi, mỗi lần về với Bác đều mang một cảm xúc rất đặc biệt. Tôi chọn đi từ lúc tờ mờ sáng để có thể hưởng trọn không khí tĩnh lặng của thủ đô lúc rạng đông. Đứng trước Quảng trường Ba Đình, nhìn lá cờ Tổ quốc kiêu hãnh tung bay trên đỉnh cột cờ cao vút, tôi thấy lòng mình bình yên và tự hào về một dân tộc đã đi qua muôn vàn gian khổ, máu xương để có được yên bình ngày hôm nay.”
Cô Nguyễn Thị Liên bày tỏ niềm tự hào trước sự thay đổi của thủ đô trong ngày hội thống nhất
Hòa cùng sắc màu của dòng người bất tận là sắc màu thổ cẩm rực rỡ của hai người phụ nữ dân tộc Tày đến từ vùng cao Lào Cai cô Hoàng Thị Phí và cô Hoàng Thị Sao. Vượt qua hàng trăm cây số đường rừng, đây là lần đầu tiên hai cô được đặt chân đến thủ đô, được vào Lăng viếng Bác với một tâm nguyện giản dị nhưng cháy bỏng. Cô Phí bồi hồi tâm sự: “Ở bản mình ai cũng mong một lần được ra Hà Nội, được nhìn thấy Bác bằng xương bằng thịt. Hôm nay được đứng giữa Quảng trường Ba Đình rộng lớn, thấy Thủ đô mình đẹp quá, rực rỡ quá, các cô thấy vui cái bụng lắm.” Ánh mắt cô Sao nhòe lệ khi bước chân vào không gian tĩnh lặng bên trong Lăng, nhìn thấy Bác nằm đó hiền từ như một ông tiên, cô chỉ muốn thưa với Bác rằng “Đồng bào các dân tộc vùng cao luôn ghi nhớ công ơn của Người, luôn đoàn kết một lòng theo Đảng để xây dựng bản làng ngày càng ấm no, giàu đẹp hơn.”
Cô Hoàng Thị Phí và cô Hoàng Thị Sao lần đầu tiên được thực hiện tâm nguyện vào Lăng viếng Bác
Càng về trưa, không gian tại Quảng trường Ba Đình càng trở nên sôi động và tấp nập. Trong dòng người kiên nhẫn xếp hàng vào Lăng viếng Bác hôm nay, có rất nhiều những người con đến từ miền Nam ruột thịt. Cô giáo Dương Yến Nhi, một giáo viên tiểu học Đồng Nai, lần đầu tiên thực hiện chuyến du lịch ra Hà Nội đúng vào dịp đại lễ 30/4. Ánh mắt cô không giấu nổi sự xúc động trước vẻ đẹp uy nghiêm, rực rỡ của thủ đô trong ngày hội thống nhất. Cô giáo Yến Nhi chia sẻ: “Hà Nội trong mắt tôi rực rỡ và uy nghiêm hơn tất cả những gì từng tưởng tượng qua phim ảnh hay trang sách. Được trực tiếp nhìn thấy Bác nằm đó thư thái như đang ngủ là một trải nghiệm vô cùng quý giá. Giây phút ấy, tôi thấy mình thật nhỏ bé trước nhân cách vĩ đại của Người. Là một giáo viên, đứng trước anh linh của Bác, tôi tự hứa khi trở về sẽ dốc hết tâm huyết để dạy dỗ học trò thật tốt. Tôi muốn truyền đạt cho các em không chỉ kiến thức, mà còn là ngọn lửa của lòng yêu quê hương, niềm tự hào dân tộc, để các em hiểu rõ hơn về giá trị của độc lập và biết ơn những người cha, người anh đã ngã xuống vì bình yên của Tổ quốc.”
Cô giáo Dương Yến Nhi xúc động hứa trước anh linh của Bác sẽ nỗ lực dạy tốt, truyền ngọn lử yêu nước cho các thế hệ học sinh
Trong dòng chảy của lòng biết ơn ấy, chúng tôi bắt gặp gương mặt rạng rỡ của em Võ Tú Anh, học sinh lớp 8A1 Trường THCS Lê Thị Bạch Cát, Nghệ An – mảnh đất nơi Bác sinh ra. Đây là năm thứ hai liên tiếp Tú Anh được nhà trường và gia đình cho ra thủ đô thăm Bác. Với bảng thành tích xuất sắc 8 năm liên tiếp là học sinh giỏi, chuyến đi này chính là lời hứa của em trước anh linh Người. Tú Anh bộc bạch: “Năm ngoái em đã được ra thăm Bác một lần, và năm nay, khi tiếp tục giữ vững thành tích học tập, em lại được ra Hà Nội để báo cáo kết quả với Người. Em cảm thấy mình trưởng thành hơn, hiểu rõ hơn về giá trị của việc học. Em tự hứa sẽ tiếp tục giữ vững phong độ, rèn luyện đạo đức để trở thành người có ích, xứng đáng với danh hiệu Cháu ngoan Bác Hồ và không phụ sự kỳ vọng của gia đình, thầy cô giáo.”
Em Võ Tú Anh rạng rỡ khi được ra Hà Nội báo cáo với Bác về kết quả học tập của mình
Dòng người vẫn cứ thế nối dài, không phân biệt tuổi tác, vùng miền. Những câu chuyện của cô Liên, cô Phí, cô Hòa, cô giáo Yến Nhi hay em Tú Anh chính là những mảnh ghép rạng rỡ của lòng yêu nước và tinh thần đại đoàn kết dân tộc. Trong không gian thiêng liêng tại Lăng Bác, mọi khoảng cách địa lý giữa miền xuôi và miền ngược, giữa Bắc và Nam đều bị xóa nhòa, chỉ còn lại tình cảm kính yêu vô hạn của Nhân dân dành cho vị lãnh tụ vĩ đại. Mỗi người khi rời khỏi Lăng Bác đều mang theo một tâm thế mới, một niềm tin sắt đá để tiếp tục cống hiến, xứng đáng với sự hy sinh của cha ông. Hà Nội ngày 30/4 không chỉ đẹp bởi cờ hoa, mà còn đẹp bởi tấm lòng tri ân của muôn triệu trái tim hướng về Người./.
Phương Ngân













